Thanh Cao
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Trong sạch và cao thượng: Chỉ phẩm chất, tư cách đạo đức trong sáng, không vướng bụi trần, không tham lam, tầm thường và có tâm hồn, lối sống hướng thượng, đáng kính trọng.
- Thuần khiết và tao nhã: Chỉ sự thuần khiết, tinh tế và đẹp đẽ một cách trang nhã, thường gắn với vẻ đẹp tinh thần hoặc nghệ thuật.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Ông ấy sống một cuộc đời rất thanh cao, không màng danh lợi. (Ông ấy sống một cuộc đời rất trong sạch và cao thượng, không màng đến danh lợi.)
- Tâm hồn thanh cao của bà thể hiện qua những vần thơ đầy triết lý. (Tâm hồn thuần khiết và cao thượng của bà thể hiện qua những vần thơ đầy triết lý.)
- Vẻ đẹp thanh cao của loài sen tượng trưng cho sự trong sạch. (Vẻ đẹp thuần khiết và tao nhã của loài sen tượng trưng cho sự trong sạch.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Lối sống thanh cao": Một cách sống giản dị, trong sạch, coi trọng các giá trị tinh thần hơn vật chất.
- Cụ già ấy được mọi người kính nể vì lối sống thanh cao suốt đời. (Cụ già ấy được mọi người kính nể vì lối sống trong sạch và cao thượng suốt đời.)
"Tư tưởng thanh cao": Tư tưởng, quan điểm hướng đến những điều tốt đẹp, cao cả, vượt lên trên những toan tính nhỏ nhen.
- Bài diễn văn chứa đựng những tư tưởng thanh cao về lòng yêu nước. (Bài diễn văn chứa đựng những tư tưởng thuần khiết và cao cả về lòng yêu nước.)
Biến thể và từ gần giống
Thanh nhã (tính từ): Nhã nhặn, lịch sự, tao nhã (thường nhấn mạnh vẻ đẹp hình thức, cử chỉ).
- Cô ấy có phong cách ăn mặc rất thanh nhã. (Cô ấy có phong cách ăn mặc rất tao nhã, lịch sự.)
Cao thượng (tính từ): Có đạo đức, tấm lòng rộng lượng, vị tha, sẵn sàng hy sinh vì người khác.
- Hành động tha thứ cho kẻ thù là một hành động cao thượng. (Hành động tha thứ cho kẻ thù là một hành động đạo đức và vị tha.)
Từ đồng nghĩa
- Cao quý: Đáng quý trọng, có giá trị lớn về tinh thần, đạo đức.
- Thuần khiết: Trong sạch, không pha tạp.
- Tao nhã: Lịch sự, nhã nhặn, có văn hóa.
Từ trái nghĩa
- Thấp hèn: Hèn kém, đê tiện về nhân cách.
- Tầm thường: Không có gì đặc biệt, thiếu sự cao quý.
- Phàm tục: Tầm thường, mang tính chất trần tục, vật chất.
Thành ngữ liên quan
- "Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn": Thành ngữ này thường được dùng để ca ngợi phẩm chất thanh cao, trong sạch vượt lên trên hoàn cảnh khó khăn, ô trọc (như hoa sen).
- Con người ấy thật đáng nể, sống trong nghèo khó vẫn giữ được tâm hồn thanh cao, đúng là "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". (Con người ấy thật đáng nể, sống trong nghèo khó vẫn giữ được tâm hồn trong sạch và cao thượng, đúng là "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".)
- Trong sạch và cao thượng.